Hiện nay đang có một số nhà văn nhà thơ có nhiều hướng t́m ṭi độc đáo, nhằm đổi mới mới h́nh thức thể hiện văn chương: cả trong thơ lẫn trong văn xuôi; Nguyễn Quang Thiều là một trong số tác giả thuộc nhóm sáng tạo t́m ṭi này… Để giúp bạn đọc hiểu được công sức, giá trị t́m ṭi của những tác phẩm thuốc trào lưu sáng tạo mới này, nhà thơ Đỗ Hoàng có sáng kiến dịch lại những sáng tạo đó ra ngôn ngữ văn chương quen thuộc để giúp người đọc b́nh thường có thể lĩnh hội được… Điều vui ở đây không phải là dịch từ một ngôn ngữ khác ra tiếng Việt mà là dịch từ tiếng Việt ra tiếng Việt… Sắp tới, có lẽ Hội Nhà văn Việt Nam nên tổ chức ra thêm một ban chuyên môn, tạm gọi tên: Ban dịch thơ văn tiếng Việt ra tiếng Việt…Nếu quả thật có nhu cầu đó th́ chắc chắc Đỗ Hoàng nên được bầu làm Chủ tịch cái Ban sang tạo mới mẻ này của Hội Nhà văn VN… Chúng tôi xin giới thiệu một tác phẩm dịch của Đỗ Hoàng từ một thi phẩm của Nguyền Quang Thiều để bạn học thưởng thức và nếu có dịch giả nào yêu thích công việc dịch văn thơ tiếng Việt ra tiếng Việt này, xin gửi tác phẩm để Blog Phamvietdaonv vinh dự được lần lượt giới thiệu… P.V.Đ Log Phạm Viết Đào Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhỹ Kỳ( Nguyên tác ) Thơ của Nguyễn Quang Thiều Người hướng dẫn: Được dệt thủ công bởi một người đàn bà Thổ Nhỹ Kỳ Người mua: Mua lại từ một ông già da đen Cuba ở Havana năm 1986 Chủ nhân: Quà tặng của con trai tôi. Được treo trên bức tường này 21 năm Lúc gần sáng tiếng những cành khô găy Những con nai cái mùa động đực Chủ nhân bức thảm 87 tuổi tỉnh giấc uống trà nguội Những con nai đực ngùn ngụt Ngôi nhà như không bao giờ mở cửa Một bà già đi tiểu lần thứ 5 nói: “Mẹ đau lắm” 21 năm tấm thảm không thay đổi chỗ treo Người đàn ông 50 tuổi thường trở về và đứng Trong ngôi nhà nửa bóng tối Tràn ngập tấm thảm tiếng hô hoán Và phía sau tấm thảm Một lưỡi dao lạnh lùng đợi Và một cái chảo sùng sục sôi Người hướng dẫn: Những ngón tay người đàn bà mù Thổ Nhỹ Kỳ giờ bị liệt Người mua: Ông già da đen Cuba tự vẫn Chủ nhân: Tôi chỉ nhớ khuôn mặt con trai tôi khi nó mở bức thảm ra Có một người lúc nào cũng rét Đứng nh́n tấm thảm Hai bàn chân bị đông cứng trong vũng máu Ở chân tường Người hướng dẫn: (Đă bỏ nghê) Người mua: h́nh như không phải tấm thảm tôi đă mua Chủ nhân: Tôi nh́n thấy những người thân đă chết cháy nấp sau những gốc cây trong tấm thảm Bây giờ là năm thứ hai.
Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ Tác giả: Nguyễn Quang Thiều Dịch : Đỗ Hoàng.
“Tấm thảm Thổ thăng trầm thiên biến, Hướng dẫn viên dẫn chuyện rơ ràng: - Thảm này dệt sợi dọc ngang, Một bà người Thổ tay vàng làm ra. Người mua lại một ông già, Da đen quốc tịch Cu Ba rạch ṛi. Ở Ha va na hẳn hoi. Vào năm tám sáu cũng thời mới đây. Chủ nhân nói: - Tấm thảm này, Quà con trai tặng cho thầy u thương! Hai mốt năm treo trên tường. Cỏ cây muông thú lạ thường hiển linh (1) Sớm khuya vang vọng quanh ḿnh, Tiếng cây, tiếng suối thập th́nh đâu đây. Tiếng nai gọi bạn hao gầy, Mùa sinh sôi giục đàn bầy đến nhanh. Chủ nhân tám bảy xuân xanh. Thường xơi trà nguội đă thành thói quen. Những con nai đực khát thèm, Nhưng nhà đóng cửa cài then chặt rồi. Bà già năm lượt đi ngoài, Lưng c̣ng chân yếu kêu lời xót đau. Thảm không dịch chuyển đi đâu, Hai mốt năm vẫn gắn đầu chỗ treo. Ông năm mươi tuổi dáng nghèo, Trở về thường đứng vai đeo túi hờ. Ngôi nhà tối sáng mập mờ, Tràn lên tấm thảm tiếng hô hoán đầy. Phía sau tấm thảm ai hay? Lưỡi dao sắc lạnh đợi ngày bén xơi. Một cái chảo sùng sục sôi, Hướng dẫn viên: - Bà Thổ quả thiệt tḥi tấm thân. Mù loà liệt cả tay chân. Người mua lại kể ngọn ngành xảy ra. Ông già da đen Cu Ba, Khốn cùng tự vẫn thế là đi tong. Chủ nhân bày tỏ thật ḷng: - Nhớ con trai gương mặt hồng như hoa. Chính lúc tấm thảm mở ra, Một người lạnh cóng như là chết khô Đứng nh́n tấm thảm trống trơ, Hai chân đông cứng lặng tờ máu tươi.
Hướng dẫn viên bỏ nghề rồi. Người mua quên bẵng một thời ḿnh mua. Chủ nhân: - Tôi bạn khiếp chưa? Người thân chết cháy chẳng lưa thứ ǵ, Gốc cây trong thảm thâm ś. Bây giờ là đúng năm nh́ ai ơi!
(1) Người dệt thảm tài hoa dệt cây cỏ muông thú trong thảm bỗng chốc trở thành những sinh linh sống động như ở ngoài đời!
Hà Nội, ngày 7 – 3 – 2010 Đỗ Hoàng Tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ Tác giả: Nguyễn Quang Thiều Dịch giả : TC
Tấm Thảm nầy dệt bằng tay
đàn bà xứ sở Tuốc-Cây* năm nào
Tấm thảm hàng xáo đổi trao
Hai mươi năm lẻ gắn vào tường kia
Con trai chủ thảm đă mua
từ một ông già xứ sở Phi đen…
Bức thảm chưa ai đặt tên
Có con nai cái dửng lên găy cành
Chủ nhân 87 xuân xanh
Nghe tiếng nai tác dậy nhanh uống trà
Con nai đực nhảy cỡng ra
Ngôi nhà tăm tối người ḥa với nai
Bà già đái rắt dài dài
Năm lần đau nhói lỗ tai ướt mèm
21 năm chọn ngày đêm
người hay về đứng bậc thềm là ông
tuổi 50, nhà nửa hồng
tiếng hô hoán gọi nhồng nhồng trào ra
lưỡi dao ngóng đợi con gà
sau tấm thảm
chảo nước già sục sôi
ngón tay người dệt hỡi ôi!
máu tuôn ra thảm liệt rồi c̣n đâu
Ông già tự vẫn từ lâu
chủ nhân bức thảm nhớ đầu con trai
và nhớ một người thứ hai
chân đông trong máu ngập hài hay hia?
Người môi giới đă xa ĺa
Thảm nay dệt máy sợi ch́a khác xưa
Tôi nh́n thấy người thân vừa
nấp gốc cây bị lửa lùa chết thui
Bất chợt nhớ cái bùi nhùi
Nướng con ốc nhồi to bằng mắt tôi
* Türkiye - Tuốc -Cây Hà Nội, ngày 9 – 3 – 2010
Tháng năm ra đi sao anh không về với người t́nh cũ? Gió vẫn vật vờ đánh đu trên ṿm hoa khế tím sân. Hôm qua em về qua ngơ thấy anh hàng xóm vẫn lôi lũ chim trong lồng ra tắm, em lại nhớ về anh. Hôm nay một con đă thôi không hót chị hàng xóm có lẽ rất vui và hoan hỉ v́ cái lũ chim phải gió kia nó đă cướp đi sự cưng chiều của anh ấy đối với chị. Em cũng buồn khi không c̣n thấy nó hót sớm hôm nữa. Không biết có phải khi nó bị nhốt th́ tiếng hót ấy nó da diết đến ḱ lạ. Hôm nay cũng ngày cuốc tế phụ nữ mà em chẳng thấy vui, có khi là trời quá rét và ra đường quá đông, làm em cảm thấy bức bối đến khó thở. Hoa cho những ngày lễ này đắt đến cắt cổ, lè lưỡi anh nhỉ. Không biết anh có nhịn hút thuốc mua hoa tặng cho mẹ và cho em không? Em nhớ theo truyền thuyết kể lại th́ trong ngày 8-3, nếu bạn chở người yêu đi với tốc độ 83km/h , nhắm mắt trong ṿng 8 phút 3 giây, th́ hai bạn sẽ bên nhau măi măi... lăng mạn anh nhỉ?[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/u/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif[/IMG] giá như có anh bên cạnh th́ em hạnh phúc biết chừng nào.
Thôi thư th́ rất ngắn mà em th́ đang bận tham gia một game show mới. Cho em gửi tới anh lời êu xương nhất. Gửi tới mẹ bài hát "Mừng tuổi mẹ". Thư sau em sẽ viết dài dài hơn. Chép thư t́nh Nguyên cảo: Sâm Cầm Dịch giả: TC
Người t́nh xưa cũ xa rồi
Đu cành hoa khế
là toi mạng người
Rửa lông chim
một thú chơi
chim cu sưng họng ngưng lời véo von…
dững ngày chim đang lớn khôn
tiếng kêu tha thiết như đờn một dây…
cả năm mới có một ngày
để em và mẹ trắng tay sao đành!
chạy xe ôm chớ phóng nhanh
về nơi tiên cảnh cỏ xanh bốn mùa Đề xuất bản dịch mới ở đây